Vấn đề lịch sử, văn hóa và chủ quyền
Bài viết với một văn
phong quá khích cùng những quan điểm bài bác
tất cả các ấn chứng lịch sử của Việt Nam,
qua đó muốn chứng minh rằng dân tộc Việt Nam
vốn phát xuất từ Trung Quốc và từ đó không
nên có những tranh luận về vấn đề biển đảo
với họ.
Bài viết có tựa đề “Một
cách nhìn khác về tinh thần dân tộc”
được post trên trang mạng của BBC trong mục
diễn đàn được rất nhiều người theo dõi. Tên
tác giả được ghi dưới bài viết là TS Đỗ Ngọc
Bích, cùng với lời ghi chú "Bài viết phản
ánh quan điểm và lối hành văn của tác giả
với chuyên môn là Tiến sĩ về Quan hệ Quốc tế
và Hoa Kỳ học, hiện đang giảng dạy Việt học
và tham gia dịch thuật các công trình sử học
cổ, trung đại của VN tại Đại học Yale, Hoa
Kỳ."
Thường thì những
tranh luận cho dù có gay gắt đến mấy trong
các forum thì cũng không gây nên sự chú ý
quá mức của giới trí thức trong và ngoài
nước. Tuy nhiên lần này với một chủ đề bức
bối, cộng với chức danh, học vị của tác giả
bài viết đã gây sửng sốt và phản ứng từ
nhiều phía.
“Với một cách nhìn
khác” như tiêu đề của bài viết Bà Bích đưa
ra các luận điểm như sau:
Người trẻ Việt Nam
không nhận ra được rằng Việt Nam thực ra
cũng là một phần trong da thịt của Trung
Quốc, chia sẻ nguồn gốc văn hóa và tư tưởng,
và nhận được khá nhiều ân huệ từ Trung Quốc
trong suốt hơn 20 năm chiến tranh
(1950-1975).
Trong phần sau, nặng
nề hơn, bà Bích đặt những câu hỏi chung cho
cả những ai có quan tâm về cách ứng xử của
nhà nước đối với sự việc nhưng lại có vẻ
thiếu sự hiểu biết về nguồn gốc lịch sử của
mình, bà viết:
Có một câu hỏi đặt
ra là “Tại sao người dân thanh niên trí thức
Việt nam có tư tưởng phê phán, sẵn sàng nghi
ngờ, bác bỏ những điều mà nhà nước Việt Nam
đang tuyên bố và thi hành, mà lại không sẵn
sàng phê phán chính hiểu biết về lịch sử của
họ hay những điều mà nhà nước Việt Nam tuyên
bố và thi hành từ 50 năm trở lại đây?”
Chúng ta quen nghe
“Lịch sử Việt Nam 4.000 năm dựng nước,” liệu
có bao giờ tự hỏi xem cái con số 4.000 ngàn
năm ấy lấy ở đâu ra? Liệu có đúng như vậy
không? Mảnh đất Việt nam có hình thù thế nào
trước thời Triệu Vương?
Một thực tế là lịch sử Việt Nam suốt hơn
2.000 năm từ thời Triệu Đà đến thời Nguyễn,
cho dù thỉnh thoảng có tuyên bố "Sông núi
nước Nam, Vua Nam ở," thì Việt Nam vẫn luôn
là một phần của Trung Quốc.
Người dân Việt Nam
bắt nguồn từ Trung Quốc, Vua của Việt Nam
cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi vua
Trung Quốc như anh như cha... từ Ngô Quyền,
Đinh Bộ Lĩnh, hay Lý Công Uẩn, rồi các gia
tộc họ Trần, Lê, Nguyễn, v.v...
Chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình xem lịch sử
Việt Nam mà chúng ta học có đúng là lịch sử
không?
Rồi bà Đỗ Ngọc Bích quay
sang cật vấn những bằng chứng chủ quyền của
đất nước trong đó tập trung đến hai quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa, bà viết:
Chúng ta coi
Trường Sa và Hoàng sa thuộc về Việt Nam từ
khi nào?
Hiệp ước Tự Đức
hiến đất Cochinchina cho Pháp (1862), Hiệp
ước nhà Thanh thỏa hiệp với Pháp về quyền
cai trị An-nam và Ton-kin (1885), hay các
tuyên ngôn độc lập tự chủ sau này có nhắc
đến chủ quyền của mấy cái đảo ấy không?
Chính quyền Việt
Nam Cộng Hòa có bao giờ tuyên ngôn chủ quyền
các đảo đó không, hay chỉ mãi đến năm 1974
mới điều hải quân ra trấn giữ và bảo vệ?
Chúng ta đã bao giờ dành thời gian nghiên
cứu xác nhận thông tin trước khi đấu tranh
đòi chủ quyền chưa nhỉ?
Một trong những trí
thức phản hồi sớm nhất đối với bài viết là
GS Hà Văn Thịnh, hiện giảng dạy tại Đại Học
Huế, ông nói:
Cái đó thì sai
hoàn toàn bởi vì hình thành dân tộc Việt là
một điều vô cùng phức tạp. Về mặt nguồn gốc
mà nói thỉ chủ yếu là Đông Nam Á chứ không
phải như bà ấy nói là người Hán xuống như
vậy. Có những chuyện này chuyện khác trong
1000 năm Bắc thuộc thì chuyện ấy là chuyện
bình thường nhưng cái gốc, cái nền của nó
vẫn là Việt không thể khác được.
Tôi đã đến Thượng
hải, đến Hàn Châu, tôi thấy rằng cái văn hóa
ẩm thực ở đó nó khác hoàn toàn so với Bắc
Kinh. Ý kiến cho rằng người Việt ở Nam
Trường Giang nhưng điều đó vẫn chưa chứng
minh được đầy đủ. Còn bà ấy bảo rằng Việt
Nam cái gì cũng của Trung Quốc là bà ấy sai
100%.
Đối với GS Phan Huy
Lê, Viện trưởng viện Sử học Việt Nam thì dứt
khoát cho rằng những lời lẽ trong bài viết
của bà Đỗ Ngọc Bích là không đáng bàn tới,
ông nói:
Bài này thật ra
không đáng để thảo luận. Tất cả những ý kiến
không cần chuyên gia mà ý kiến của người
bình thường cũng đủ để nói lên cái bản chất
cái ý kiến của bà này rồi. Bà này vốn ở Hà
Nội, từng học đại học ở Hà Nội nên xem bà
xuất thân ở trường nào mà lại có cái vốn
kiến thức kỳ quặc đến như vậy.
Sự thật về chức danh
TS mà bà Bích trưng ra trong bài viết thì
sao? Đối với việc này GS Ngô Vĩnh Long, hiện
đang giảng dạy tại đại học Maine, Hoa kỳ cho
biết Bà Đỗ Ngọc Bích chỉ là một nghiên cứu
sinh chứ hoàn toàn không phải là TS hay giáo
sư giảng dạy tại đại học Yale như bà công
bố. Ông cũng đưa ra một vài thông tin liên
quan đến bài viết như sau:
Tôi có liên hệ với
Yale và một số người khác. Ban đầu khi bài
này ra thì tôi muốn lơ đi nhưng thấy người
ta phản ứng nhiều quá mà như vậy thì mất mặt
trường đại học Yale, và một giáo sư ở đó là
anh Erik Harms đã viết thư đính chính gửi
cho BBC nói về vị trí thật của bà này rồi.
Phải làm gì?
Có lẽ cộng đồng người
Việt trong và ngoài nước sau vụ này nên chú
tâm tới sự phá hoại ngầm có chủ trương của
những thế lực thật sự chống Việt Nam, hơn là
lời lẽ của một bà nghiên cứu sinh nhưng lại
lạm danh để bài viết của mình tăng thêm
trọng lượng.
Giả định rằng bà TS
Bích là một GS thật sự như bà tuyên bố thì
sự việc nghiêm trọng hơn nhiều. Vì phụ trách
giảng dạy bộ môn lịch sử Việt Nam cho sinh
viên Hoa Kỳ tại trường đại học ưu tú cỡ như
đại học Yale, bà sẽ đem các luận cứ chống
lịch sử Việt Nam để gieo vào kiến thức của
sinh viên Mỹ như thế thì trí thức thế giới
sẽ nhìn nhận quá trình hình thành đất nước
Việt Nam như thế nào?
Khi phát hiện một
trường hợp như thế thì chống lại bằng cách
nào? GS Trần Hữu Dũng, hiện giảng dạy bộ môn
kinh tế tại đại học Wright State cho biết:
Có thể đặt ra với
người đứng đầu bộ môn và yêu cầu họ điều tra
vấn đề này. Người đứng đầu department sẽ
giải quyết vấn đề này.
Giáo sư Ngô Vĩnh Long
cũng cùng quan điểm với GS Dũng khi cho rằng
nên thông báo nơi người có vấn đề đang giảng
dạy. Trường này sẽ có cuộc điều tra và có
biện pháp đối với người vi phạm.
Nhiều ý kiến cho rằng
đây là lúc nên nhìn sự việc dưới các góc
khuất của vấn đề khi mà cục diện ngày càng
cho thấy sức ép của các thế lực ngày một đè
nặng hơn trên chủ quyền của Việt Nam.
Việc cố tình dùng
những ức thuyết xuyên tạc lịch sử trên bục
giảng của một trường đại học là điều có thể
xảy ra trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền
lãnh thổ, nhất là những lãnh thổ quá xa lạ
đối với sinh viên thế giới như Việt Nam.
Viễn cảnh một nước lớn có thể lợi dụng kẻ hở
của chương trình giảng dạy để cài người vào
nhằm lèo lái những nhận thức lịch sử cho
sinh viên là một lo ngại hợp lý và có phải
bắt đầu từ bây giờ người Việt nên tỉnh táo
nhiều hơn nữa?